Chia sẽ để giúp website tồn tại. Xin cảm ơn!
Ông Già địt Cháu Gái Phê Vl – Phim Sex Loạn Luân Không Che Hay

Bàn tay anh ấm cũng giống như Sinh và giống như tất cả các người đàn ông máu nóng đi qua đời tôi.
Rồi phần còn lại, tôi chỉ biết nhắm mắt, thả hồn theo bàn tay sạm cứng mà lâu nay tôi thèm khát.
Và thì … tôi không biết anh đã ôm tôi bao lâu nữa, nhưng tôi biết cơn hứng tình tôi đã lên tới mức cần phải được giao hợp mới hả hỏa. Đầu óc tôi bắt đầu mị đi, muốn rên lên nhưng vẫn còn nén lại, vì sợ lỡ ai đâu đây nghe thấy, biết được và méc chị Phượng là chắc tôi chết. Hơn nữa, tôi lại sợ anh Quang sẽ đánh giá gì về tôi, một người con gái mà anh luôn ngưỡng mộ.

Thế là tôi cứ im, hai môi vẫn mím chặt. Hai đùi thì mềm nhũn xuống. Mỗi khi tôi cựa mình là cảm giác cái mát lạnh của dịch nhờn tiết ra từ mấy phút trước, ướt hoen một góc nhỏ nơi xì-líp. Sự cồm cộm từ đủng quần Quang lại cứ ních vào nó … Tôi thấy máu chảy rần nơi sống lưng….

Theo bản năng, tôi co một chân lên, quắp vào một chân Quang, nhưng rồi Quang bất thần tốc áo ngực tôi kéo văng xuống đất, bồng tôi lên, đẩy ngược tôi ra sau, cho tới khi mông tôi chạm vào tấm matress, thì Quang đẩy tôi ra nằm ngửa ra giường, hai chân còn thòng chạm đất.

Tưởng chừng anh sẽ nhảy phốc lên để ôm chặt lấy tôi, nhưng không … Quang khom lưng, đưa tay mở nhanh cái khóa lưng quần, và bằng một động tác nhanh nhgẹn, anh kéo phắt cái quần trong và ngoài của tôi xuống ngang gối. Tôi ú ớ giựt mình, ngốc đầu dậy theo phản xạ tự nhiên. Nhưng cái đầu anh đã phập vào vùng kín của tôi, bất giác tôi phải buông đầu ngả ngược về sau, nấc mạnh một cái, rồi thì toàn thân tôi run lên bần bật, nhũn ra như con chi chi, trong khi đầu anh cứ bổ xuống như con bửa củi mà ngày xưa bọn nhỏ chúng tôi hay bắt chơi.

Tôi đoán chắc thời gian gần đây hoặc lâu hơn thế nữa, Quang không còn hôn chị Phượng kiểu vũ bão, ào ạt như bây giờ, chắc anh thiếu cái cảm giác đó, hay vẫn còn tiếc cái thời son trẻ sung sức. Nếu không phải vậy, thì Quang có lẽ thèm cái của lạ đang nằm ở giữa hai đùi tôi. Lạ thì lạ với riêng Quang thôi, chứ nó cũng đã từng nằm trong miệng của cả trăm thằng đàn ông khác.

Thây kệ, Quang có nhớ hay có thiếu cái quá nào hay tìm cái của lạ nào. Đối với tôi, bây giờ tự hưởng thụ cho mình là tốt nhất. Mình cứ để cho anh ấy làm hết mọi chuyện. Cho anh ấy cởi hết đồ mình ra, liếm láp khắp mình mẩy mình. Aâu cái cảm giác “giống ” gì đó mà tôi có nói qua nó cũng sung sướng tuyệt vời làm sao. Tưởng tượng xem, người đang vục mặt vào giữa hai chân mình là một người rất thân với chồng mình, là một người cùng sang sẻ với chồng mình “cái tạo hóa trớ trêu” đen thủi đen thui của người đàn bà.

Không biết là Quang quá điêu luyện vào ở tuổi trung niên này, hay vì bấy lâu nay tôi thiếu vắng đàn ông, mà tôi đạt khoái cảm một cách dễ dàng, vỏn vẹn không đầy 3 phút. Nằm rả rượi đây, nhìn Quang từ từ lột trần ra, lý trí lại kéo tôi về với thực tại. Tôi lại bất thần buông lời, không hiểu vì sao: “Anh không cần mang áo mưa, nếu muốn … Em có ngừa”. Quang không nói, chỉ gật đầu, và đứng yên tại chỗ.

Tôi lại ngước nhìn lên hình cưới của chị Phượng. Chị dường như đang nhìn tôi. Trên môi chị là một nụ cười, nhưng sao tôi thấy nó có vẻ đắng cay làm sao !

Chỉ tiếc là mọi việc đã trễ rồi, tôi đã tới đây, tôi đã nằm trên giường chị rồi, trần truồng nằm xoải chân để cho chồng chị đè lên, thì còn nói năng hay giải thích gì được nữa. Điều an ủi duy nhất mà tôi có thể thầm nói cho chị biết, là dương vật anh ấy to lớn quá, chắc rằng chị cũng hưởng khá nhiều niềm hạnh phúc của một người đàn bà may mắn, mà lát nữa đây tôi có thể tạm thay chị đón nhận nó.

Ngay cả cái cảm giác đó nó sẽ thực thụ khi da thịt tiếp xúc trực tiếp với da thịt, mà không rào ngăn bởi chiếc áo mưa nào. Tôi thấy tôi đang làm vợ Quang, chứ không phải một đêm xác thịt nào khác như cái thuở xưa. Đang miên man, thì Quang đã nằm chẹt giữa hai đùi tôi. Dương vật anh cương cứng, nóng hổi, giựt giựt trước của mình. Anh gục xuống hôn lên môi tôi, mà tôi chỉ thấy trống rỗng làm sao. Không biết có phải tại tôi đã đạt khoái cảm rồi nên không còn khát nữa, hay là lý trí tôi đang ngự trị, tôi lại thấy vô cảm, vô thần, như cái ngày nào đó còn làm gái ở Việt nam. Mỗi đêm, ở các quán bar như Nhật Nguyệt, Dragon, Jazz, Mini, Deelite, Cheers, Maxim, Thiên Hồng, Tuổi Trẻ v.v… tại các bãi đáp khách sạn như Nguyễn Huệ, Tây Đô, New Worldv.v…mỗi thằng thanh niên, có cả Tây, Tàu, Hàn Quốc, đều nằm sấp trên bụng mình kiểu này và mình cũng vô cảm vô thần như bây giờ, như bị điểm huyệt không hơn không kém.

Không lẽ đây là cái kiếp làm đĩ của mình vẫn chưa dứt như bà thày bói dạo nói vậy, đã bị mình chửi tơi bời. Nếu như là cái nghiệp của mình thì đành chịu vậy thôi, có lẽ do kiếp trước mình làm ác gì đây … Nhưng …thôi, Quang, anh cứ fuck đi, fuck cho hả cái con lợn lòng của anh đi. Đàn ông mà, em thông cảm. Tôi nghĩ ngợi.
Cái mâu thuẩn của lý trí, sự buông thả và cảm giác dục tình giờ đây chiếm hữu lấy con người tôi.
Dương vật anh không biết có phải quá to thực không, sao tôi thấy sung sướng lạ thường. Hoặc có lẽ âm đạo tôi đã co lại do từ lâu không … xài tới.
Tôi bỗng nhiên trầm người xuống, ôm hờ Quang sau lưng, hai chân co nhưng không có chút sức nào kên lại. Mỗi cái nắc của anh, đối với tôi, như một tiếng tích tắc của kim đồng hồ chờ đợi. Anh fuck suồng sả lắm. Không biết tại vì anh mê tôi xinh đẹp như anh từng nói, hay chỉ vì anh ham hố tôi là người vợ của bạn thân anh ấy.
Mặc kệ … ôi a … mặc kệ … là gì, là ai đi nữa. Chuyện đã xảy ra tới mức quan hệ xác thịt rồi, còn nói gì nữa. Miễn sao cả hai cùng hiểu, âm thầm che đậy, và cùng nhau sung sướng.
Đêm đó Quang làm tình với tôi cũng được hai lần. Đối với người đàn ông tuổi như anh, là đã khá lắm rồi.
Sau cái đêm “ra mắt” đó, chúng tôi còn lại một tuần để quan hệ, trước khi chị Phượng trở về. Tuần đó, thật là một tuần trăng mật đúng như ý nghĩa của nó.
Ngày nào tôi cũng mua đồ to-go tới nhà Quang, cũng có khi chúng tôi cùng nhau lên bếp, nấu vài món bỏ thật nhiều hành tỏi và gia vị, để thêm phần kích thích tình dục. Tối nào, chúng tôi cũng fuck. Fuck như cái thời trai gái mới biết fuck, mới cưới nhau, fuck theo kiểu điên cuồng. Điều lý thú là Quang cứ bắt tôi làm tình với anh y chang những gì tôi đã làm với Sinh.
Có một lần, anh còn đòi thử nơi hậu môn. Tôi vờ cười chế giễu anh “sao nói bậy bạ quá !”, nhưng anh cho tôi biết những gì xảy ra giữa tôi và Sinh, Sinh đều kể hết cho anh nghe. Thoạt tiên, tôi cảm thấy như bị Sinh phản bội, đã tiết lộ hết chuyện riêng tư của mình cho người ngoài, nhưng rồi tôi thấy mình cũng đâu phải tốt lành gì mà sợ Quang đánh giá. Vả lại, bây giờ không phải Quang đam mê những điều riêng tư đó với tôi hay sao ! Và tôi quyết định cho Quang hết những gì có thể cho được….

Cuối cùng thì chị Phượng cũng trở về. Đêm trước đó, chúng tôi làm tình đến “lột da tróc thịt”. Ai có ngờ đâu một người đàn ông trung niên vẫn còn sung sức như thời trai trẻ, cũng phải nói thêm là gặp được đối tượng như tôi. Không biết có bao nhiêu lần tôi vắt cho Quang không còn giọt tinh dịch nào. Giả như ngày sau đó vợ anh có về, tôi thiết nghĩ anh không còn đủ bao nhiêu chị chị! Vậy là hết. Cuộc tình ngắn ngủi cũng chấm dứt. Tôi không còn gặp Quang sau đó nữa. Không sao, chuyện gì đến rồi phải đến. Cái gì đi cũng phải đi. Đã từ lâu tôi tự đặt cho mình cái nguyên tắt chấp nhận hiện thực như vậy.Mà không biết Quang có coi đây như một cuộc tình hay không, chớ riêng tôi, tôi coi đây chỉ là một mối làm ăn đơn thuần tiền trao cháo múc.

Bẳng đi một thời gian, tôi nhận được một cú phone bất ngờ từ một người đàn ông tên Tân. Tân nhắc tôi một lúc, tôi mới nhớ có gặp anh đôi ba lần trong dịp cùng Sinh đi dự thoi noi của con anh. Tôi hỏi anh lý do nào gọi đến thăm tôi, Tân trả lời là Quang giới thiệu. Và mãi sau đó, Tân cứ nhắc đi nhắc lại về Quang, mà chỉ nhắc sơ sơ về Sinh. Cuối cùng, tôi mới đoán ra được ý Tân. Thì ra Tân, cũng bạn thân với Sinh, cũng có ý fuck tôi giống Quang. Đương nhiên lời “quảng cáo” của Quang quá hiệu nghiệm và đầy thuyết phục, nếu không làm gì mà thằng Tân dám mở lời đó với tôi.

Thoạt đầu, tôi giận lắm, giận nhứt là Quang đã kể chuyện riêng tư của tôi cho Tân biết. Tôi còn định chửi Tân một mách về thái độ đê tiện như vậy, nhưng rồi tôi lại dằn lòng xuống, vì dù sao Tân ăn nói rất nhẹ nhàng lịch sự. Tôi cũng biết khá nhiều về Tân. Người tuy lùn nhưng lại biết ga-lăng. Thôi kỳ cũng không đến nỗi. Anh lại mở lời đãi Sinh nhật tôi cuối tuần đó. Tôi cũng không ngờ anh lại biết sinh nhật tôi, anh lại cho tôi biết, anh cũng ngưỡng mộ tôi rất nhiều. Tôi lại cười khinh anh trong bụng khi nghe lời nói ngon ngọt đó. Nhưng rồi tôi lại chấp nhận lời mời của anh vì đã từ lâu không ai chúc mừng sinh nhật cho tôi!

Thật không ngờ, chỉ vì một cái thỏa mãn nho nhỏ đó mà tôi đành phải nằm trong vòng tay của Tân, có khi phải quỳ phải bò, phải uống những gì mình chẳng muốn uống, phục vụ Tân từ A tới Z. Nhưng tôi không thấy khổ sở chút nào, mà trái lại. Ít ra, tôi còn thấy bớt cô đơn hơn.

Hết một khoảng thời gian với Tân chỉ có đồng tiền và xác thịt, tôi lại gặp Hùng. Hùng cũng qua Tân và Quang giới thiệu. Tôi cũng biết Hùng. Hùng cao to, hơi trắng kiểu công tử bột. Tôi có phần thân quen với Hùng hơn cả Quang và Tân. Tư cách của Hùng lúc nào cũng nghiêm chỉnh, vì vậy tôi không bao giờ lại ngờ được Hùng lại thốt ra được một lời “Anh cho em $500″. Nhưng kẹt là tôi như người phóng lao, phải theo lao. Từ chối với Hùng mà nhận lời Tân cũng chẳng ích lợi gì hơn. Tôi lại nhận $500 đó như chấp nhận cái nghiệp làm gái của mình.

Ở với Hùng không được sung sức như Quang và Tân nhưng dẻo dai và biết chìu phụ nữ. Phải chăng, người ta nói công tử da trắng thì biết chìu phụ nữ hơn. Nhưng chỉ có điều … phải chi Hùng đừng có vợ, không chừng … không chừng tôi có suy nghĩ tới.

Sau Hùng, tôi còn quen thêm Tuấn. Tuấn hãy còn quá trẻ so với các bạn khác của Sinh. Có thể Tuấn còn phải gọi Sinh bằng chú nữa là … nhưng có lẽ chơi chung nên họ gọi nhau bằng anh em. Với Tuấn, tôi thấy vừa vặn mới mình hơn hết, vì Tuấn trạc tuổi với tôi. Thân hình khỏe mạnh, trai tráng. Có phân ăn chơi theo thời và thích fashion. Nói về tính dục, thì Tuấn giống như tôi, Tuấn thích chơi kiểu, lại thích bày trò này, trò nọ, học theo các phim con heo làm cho tôi đôi lần bối rối và thích thú đến cùng cực.

Cứ thế và thế … tuần này sang tuần khác … cho đến tận bây giờ, khi tôi đang viết những hàng chữ này, thì Tuấn đang say ngủ, Tân sẽ tới đây ngày mai, và Hùng sẽ là bữa kế. Tất cả, tất cả thay phiên nhau hò hẹn ngủ qua đêm ở đây, như một nơi tìm chút hương tình lẻ. Tuy sau đó, tôi không còn thấy Quang đến viếng nữa, nhưng một vài người khác tôi chưa từng quen biết, lại nói là quen với Quang và Sinh, có tới. Rồi từng người một đi qua đời tôi như một cơn gió thoảng qua cửa sổ, như những cánh bướm tìm hoa, mà thoạt đầubướm nào cũng ấp úng, e lệ, nhưng ra về lại tràn trề một nụ cười trên môi, rồi lần sau lại đến thì sự e ấp không còn đó nữa, mà thay vào đó là cái thói thường tình của loài bướm chơi hoa

Category:

, , , , ,

Tags:

, , , , , , , , ,

Website chỉ phục vụ cho người trên 69 tuổi xem và thư giãn. Vui lòng xem phim đúng lúc, đúng giờ và giữ sức khỏe để mai xem tiếp. NGHIÊM CẤM THỦ DÂM DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!